НГУ

Форумы НГУ
Текущее время: Ср сен 26, 2018 9:41 pm

Часовой пояс: UTC + 7 часов




Начать новую тему Ответить на тему  [ 1 сообщение ] 
Автор Сообщение
 Заголовок сообщения: ta cay co thu gau bong lop 5 thon vi da vo nhat vu nuong
СообщениеДобавлено: Вт мар 13, 2018 4:26 pm 
Не в сети
Частый гость

Зарегистрирован: Чт мар 08, 2018 11:10 am
Сообщения: 22
tả một cây cổ thụ lớp 5 tả gấu bông lớp 5 đây thôn vĩ dạ soạn bài phân tích bài vợ nhặt cảm nhận của em về nhân vật vũ nương

tả một cây cổ thụ lớp 5 So mang khung cảnh chậm tiến độ, quang cảnh tình cờ ở nơi thôn vĩ tươi tỉnh, hòa mang khung cảnh khi không, nhẹ nhõm, cùng có hình ảnh con người cộng mang khuôn mặt hiền lành, vuông chữ điền, duyên dáng…

+ Ngay trong khổ thơ đầu tác giả đã mang đến cho người đọc một bức tranh trùng hợp rộng to, ở Đó với con người, cảnh vật tự nhiên, nhẹ nhàng, sâu lắng qua hình ảnh thầm kín, chi tiết thân thiện, bộc lộ qua các quang cảnh của quốc gia, của nơi thôn vĩ.

+ Cảnh vật và con người nơi đây nhẹ nhõm, quang cảnh tự dưng đều gợi hình, gợi phổ biến xúc cảm và tạo nên các khắc khoải trong tâm hồn.

+ Cảnh vật ngẫu nhiên nhẹ nhàng, sâu lắng nhẹ nhàng trong tâm hồn con người.

+ Bức tranh đột nhiên hiện lên nhẹ nhàng, tinh tế sở hữu rộng rãi xúc cảm sâu lắng, cùng mang quang cảnh tươi tắn, mang nhiều sắc thái xúc cảm riêng, sở hữu các trị giá tinh tế, cộng có không gian bỗng nhiên nhẹ nhàng, với phổ quát màu sắc.

Trong Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh và Hoài Chân xếp Hàn Mạc Tử vào nhóm thơ “kì dị” cộng sở hữu Chế Lan Viên. Học thơ Hàn Mặc Tử, đa dạng bài quá là khác thường. Ông đã tạo ra cho mình “một thế giới nghệ thuật điên loàn, ma quái, xa lạ sở hữu đời thực”.

tuy vậy, bên cạnh những vần thơ điên loàn, thi sĩ nhiều khi lại thông minh nên những hình ảnh tuyệt kĩ và hồn nhiên, trong trẻo lạ thựờng. Bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ là 1 bài thơ như thế. Học bài thơ, ta thấy được 1 bình diện rất đẹp của tâm hồn nhà thơ.

sở hữu tài liệu cho rằng bài thơ được gợi hứng trong khoảng bức ảnh phong cánh Huế cùng mấy lời thăm hỏi của Hoàng Cúc, người con gái thôn Vĩ Hạ xứ Huế, cũng là người mà Hàn Mặc Tử đã thầm yêu trộm nhớ người xưa. bởi vậy bài thơ vừa khiến cho sống dậy những kỉ niệm về Huế mộng và thơ, vừa biểu hiện được tâm trạng buồn và vô vọng, chấp chới, làng dàng như sương, như khói.

Sao anh ko về chơi thôn Vĩ?

Câu thơ mở màn này vừa như 1 câu hỏi, vừa như 1 lời mời gọi, trong chậm triển khai hàm chứa cả sự ngạc nhiên lẫn niềm tiếc nuối. Cảnh Vĩ Dạ đẹp thế, hấp dẫn là vậy sao anh không về?.

Cảnh tình cờ tươi đẹp thôn Vĩ Dạ hiện lên qua một đôi nét vẽ thoáng nhẹ, nhưng lại đầy ấn tượng. chiếc ấn tượng vốn đã ăn sâu đậm trong tâm hồn nhà thơ về xứ Huế. Cảnh vật ở đây tuồng như được sàng lọc qua tâm tưởng thi sĩ, chỉ giữ lại các đường nét tiêu biểu nhất. 1 buổi sáng ở thôn Vĩ, ánh nắng chiếu sáng lấp loáng những hàng cau còn ướt đẫm sương đêm. Hàng cau hiện lên trong một chốc lát đặc biệt, gắn liền mang cái ánh nắng mới lên trong trẻo, tinh khôi, cụ thể và gợi cảm.

tả gấu bông lớp 5 Tả canh vườn cây tươi mát, sum suê, Hàn Mạc Tử chi hội tụ làm cho nổi trội chiếc mướt xanh của lá: Vườn người nào mướt quá xanh như ngọc. Cảnh vật đó như sinh động hẳn lên khi lấp ló xuất hiện bóng người, một khuôn mặt kín đáo, hiền lành, dịu dàng:

Lá trúc che ngang mặt chữ điền.


ngẫu nhiên và con người rất phối hợp, gợi lên mẫu thần thái, dòng hồn của Vĩ Dạ, một Vĩ Dạ vốn thơ mộng, vì sở hữu nắng ở ngừng thi côngĐây, trong các vườn tược, nên lại càng thơ mộng hơn đâu hết.

Ở khổ thơ thứ hai, tâm trạng thi sĩ như chuyển hẳn sang 1 gam khác, giả dụ ở khổ thơ đầu, 1 Vĩ Dạ sở hữu cảnh vật tươi sáng trong trẻo lạ thường thì đến khổ thơ này, một nỗi buồn đã bao phủ lên phần nhiều. Sự chuyển biến đột ngột từ vui sang buồn như thế hơi phổ quát trong Thơ mới và văn học lãng mạn kể chung:

Gió theo lối gió, mây tuyến phố mây
loại nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền người nào đậu bến sông trăng chậm tiến độ
sở hữu chở trăng về kịp tối nay

rẻ Huế ở khổ thơ đầu là Huế trong kí ức đẹp ngày xưa, còn Huế ở khổ thơ thứ hai là Huế trong tâm cảnh của nhà thơ lúc trở về bây giờ. Thôn Vĩ Dạ hiện lên vẫn thơ mộng mang gió, trăng, mây nước, thuyền bên và hoa bắp lay. Nhưng hồ hết đều nhuốm 1 nỗi buồn. tâm cảnh của người buồn nhìn đâu cũng thấy chia lìa và buồn bã:

đây thôn vĩ dạ soạn bài Gió theo lối gió, mây các con phố mây

gió mây đã chia lìa đôi ngã, nghe đâu chẳng sở hữu quan hệ gì; cái nước vốn chẳng biết vui buồn cũng phát triển thành buồn thiu. Hình ảnh hoa bắp lay gợi 1 nỗi buồn hiu hắt. 1 nỗi buồn bao phủ trong khoảng bầu trời tới mặt đất, từ gió, mây dến cái nước và hoa bắp bên sông. Đằng sau những cảnh vật ấy là 1 tâm cảnh của 1 con người có nặng 1 nỗi buồn xa rời, 1 mối tình tuyệt vọng. Giờ đây toàn bộ chỉ còn trong cõi mộng cả cảnh vật cũng như tình người. 1 ko gian chứa chan ánh trăng, 1 chiếc sông trăng, 1 bến đò trăng, một con thuyền đầy trăng… Cảnh thật thơ mộng nhưng buồn mênh mang:

Thuyền người nào đậu bến sông trăng Đó
mang chở trăng về kịp tối nay?

thi sĩ như thường còn sống sở hữu cảnh vật bên ngoài nữa, mà chìm đắm trong cõi lòng riêng của mình. Sống sở hữu cảnh mộng và mang người trong mộng, Hàn Mặc Tử, ở khổ thơ cuối, như hội thoại trong mơ sở hữu một đối tượng hư ảo:

Mơ khách đường xa, khách tuyến phố xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
ai biết tình ai có đậm đà?

Hình ảnh của cô gái thôn Vĩ ngày xưa chập chờn trong cõi mộng tạo cho thi sĩ 1 cảm giác bâng khuâng, ngơ ngẩn. Màu áo trắng của cô gái Huế trắng quá như lẫn vào sương khói. Sương khói của đất trời xứ Huế hay là sựơng khói của thời gian và không gian cách biệt phủ lên 1 mối tình cũng thật xa vời.

Изображение

Bài thơ khai mạc bằng 1 nghi vấn và kết thúc bằng 1 lời đáp lại. Nhưng lời đáp cũng là mội thắc mắc. Phải ai biết tình người nào sở hữu đậm đà để có thể trở về thăm thôn Vĩ?

Hàn Mặc Tử đã mất nhưng bài thơ thôn Vĩ vẫn tồn tại. Bài thơ đó đã vượt qua lớp sương khói của thời kì để bất tử hoá 1 mối tình vô vọng nhưng rất đỗi khẩn thiết, trong sáng.

Trong làn thơ mới nước ta nếu chúng ta thoát lên tiên cộng Thế Lữ, phươu lưu trong trường tình của Lê Trọng Lư, đắm say cùng Xuân Diệu có tình ái và cuộc sống thì cũng điên dại cộng sở hữu Hàn Mạc Tử. Thật vậy trong phong trào Thơ Mới hàn Mạc Tử nổi danh mang những phần thơ điên loạn cùng hình ảnh của hồn và trăng. Thế nhưng lại ít với ai biết rằng ngoài những phần thơ điên loàn ấy Hàn Mạc Tử còn với những vần thơ trữ tình dịu dàng mặn mòi. Trong số các tác phẩm trữ tình nhẹ nhõm đó nổi bật sở hữu bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ. Bài thơ không chỉ biểu lộ được tâm trạng của nhà thơ mà còn vẽ lên một bức tranh quê tuyệt đẹp, ở trong bức tranh quê đấy ta thấy một tấm lòng yêu đời của nhà thơ.

Bài thơ được viết khi ông đang ở trại phong Tuy Hòa, sống trong cảnh cách ly với toàn bộ mọi người. Chính thành ra mà ông chỉ với thơ làm bạn, thơ văn như một phúc tinh tâm hồn của Hàn Mạc Tử. lúc đấy ông bất thần nhận được bức thư của người con gái năm xưa tên Hoàng Thị Kim Cúc. chậm triển khai là người con gái mà nhà thơ thầm thương trộm nhớ nhưng vì nhút nhát mà ông tơ hồng mà nguyệt chẳng thèm se duyên kết tóc cho hai người. Bức thư ấy đem lại xúc cảm cho nhà thơ viết lên bài thơ này.

phân tích bài vợ nhặt đầu tiên là bức tranh quê được trình bày rất rõ nét và mang đậm bản chất xứ Huế trong bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ của Hàn Mạc Tử. chậm triển khai là các hình ảnh tự dưng mà chỉ có xứ Huế mới với, nó sở hữu 1 nét đẹp không pha trộn không lẫn sở hữu 1 địa danh nào.

Thứ nhất trong tứ thơ Đây thôn Vĩ Dạ bức tranh ngẫu nhiên được hiện lên mang hình ảnh của buổi sáng tinh khôi có ánh nắng mai nhẹ nhàng:

“Sao anh ko về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc”

nghi vấn ko về chơi thôn Vĩ như là dòng tựa để cho thi sĩ giới thiệu về bức tranh quê xứ Huế mộng mơ. Sao không về chơi thôn Vĩ giống như câu hỏi và lời trách của người con gái tên Hoàng Cúc cũng giống như một lời mời gọi hãy về xứ Huế thôn Vĩ Dạ. Ở Đó có bức tranh quê hương đẹp đẽ hoàn hảo. nhà thơ chọn quang cảnh buổi sáng để nói về thiên nhiên nơi đây. Hình ảnh “nắng” được nói đến 2 lần trong 1 câu thơ nhấn mạnh nét đẹp nơi đây là ánh sáng của nắng. đến mang thôn Vĩ chúng ta như được tràn ngập trong những ánh nắng của bình minh và những hàng cau dài thẳng vút lên trời. Ánh nắng nơi đây vào buổi sáng không sở hữu mẫu màu “sớm mai hồng” của quê hương Tế hanh hao mà nó mang màu nắng tinh khôi nhẹ nhõm thanh khiết. Ánh nắng của trời đất như soi tỏ xuyên chiếu vào từng thân cau đọt cau khiến những cây cau cũng trở nên lung linh trong nắng sớm. Nắng chiếu cả xuống các mảnh vườn của con người Vĩ Dạ khiến cho màu xanh phát triển thành trong trẻo như ngọc vậy. Tính từ “mướt” như diễn đạt được sự tươi tốt sinh sôi nảy nở của tình cờ nơi đây. Ban sang khởi đầu một ngày mà hình ảnh bỗng nhiên nơi đây dịu dàng mà lại lung linh đến như vậy. đề cập tới Huế người ta ko chỉ biết đến những con người dịu dàng thơ mộng mà còn biết tới bất chợt cũng dịu dàng như con người vậy.

Tiếp theo bức tranh quê Vĩ Dạ được thi sĩ khám phá vào khi tối tới đêm về. ko phải thiên nhiên thi sĩ lại chọn hình ảnh tình cờ vào buổi tối và buổi sáng. Mà có lẽ là do bức tranh quê hương Huế hiện lên ở hai giây khắc thời kì chậm tiến độ đẹp nên thi sĩ nhớ đến và biểu lộ về nó:


“Gió theo lối gió, mây các con phố mây,
cái nước buồn thiu, hoa bắp lay…
Thuyền người nào đậu bến sông Trăng Đó,
mang chở trăng về kịp tối nay?”

cảm nhận của em về nhân vật vũ nương Hình ảnh gió, mây, sông, nước, con thuyền, hoa bắp hiện lên cũng thật sự thu hút hấp dẫn người đọc. giả dụ bức tranh buổi sớm tinh khôi trong trẻo thế nào thì đến buổi tối lại hắt hiu tới thế. Nó không còn sự sinh sôi nảy nở tốt tươi nữa mà nó sở hữu một nét thơ mộng nhưng phảng phất nỗi buồn. Vốn thường là gió thổi mây bay mà nhà thơ lại đề cập là gió theo lối gió mây đi đường mây. rẻ chính tâm cảnh buồn thương của mình cho nên hình ảnh cũng mang tính chia ly chi a cắt tới như thế?. không những thế trước mắt chúng ta vẫn hiện lên 1 bức tranh trùng hợp thật đẹp. Nó vẫn ko tài nào dấu đi được sự nhẹ nhõm đặc biệt của xứ Huế. Gió chỉ nhẹ nhàng khẽ thổi khiến cành hoa bắp khẽ lay chứ không tài nào rung rinh được. có lẽ nào tới cây cối nơi đây cũng nhẹ nhàng như con người. Trăng không thể thiếu trong một cảnh đêm tuyệt đẹp càng chẳng thể thiếu được trong xứ Huế thơ mộng này. Ánh trăng như soi tỏa in dạng hình mình lên cái sông kia. Con thuyền đứng cạnh chậm triển khai như đang chuẩn bị trở trăng về. Thật là một hình ảnh thơ mộng biết bao, ở đây thuyền ko gắn có biển mà gắn mang hình ảnh của trăng. toàn bộ các hình ảnh đấy tạo nên một bức tranh khi không thơ mộng lung linh trữ tình.

_________________
cảm nhận của anh chị về bài thơ cảnh ngày hè của nguyễn trãi
soạn bài tỏ lòng
soạn bài vận nước


Вернуться к началу
 Профиль  
 
Показать сообщения за:  Поле сортировки  
Начать новую тему Ответить на тему  [ 1 сообщение ] 

Часовой пояс: UTC + 7 часов


Кто сейчас на конференции

Сейчас этот форум просматривают: нет зарегистрированных пользователей и гости: 3


Вы не можете начинать темы
Вы не можете отвечать на сообщения
Вы не можете редактировать свои сообщения
Вы не можете удалять свои сообщения
Вы не можете добавлять вложения

Найти:
Перейти:  
Создано на основе phpBB® Forum Software © phpBB Group
Русская поддержка phpBB