НГУ

Форумы НГУ
Текущее время: Сб ноя 17, 2018 10:13 pm

Часовой пояс: UTC + 7 часов




Начать новую тему Ответить на тему  [ 1 сообщение ] 
Автор Сообщение
 Заголовок сообщения: ta cay co thu tinh mau tu thon vi da tinh ban binh ngo cao
СообщениеДобавлено: Чт мар 22, 2018 4:29 pm 
Не в сети
Частый гость

Зарегистрирован: Чт мар 08, 2018 11:10 am
Сообщения: 22
bai van ta cay co thu nghị luận về tình mẫu tử soạn văn đây thôn vĩ dạ tả một kỉ niệm khó quên về tình bạn tư tưởng nhân nghĩa trong bài bình ngô đại cáo 

bai van ta cay co thu Chắc người nào trong chúng ta cũng mang ít nhất 1 lần mắc lỗi. Và tôi cũng vậy. Tôi cũng đã phổ thông lần mắc lỗi. Nhưng có một lần, lúc đang học lớp 4, tôi đã mắc một lỗi to có bạn mà đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn thấy hối.

Tôi và Dương chơi thân mang nhau trong khoảng hồi cái giáo. Dương xinh xẻo và rất nhân đức. Dương học giỏi lại cần cù chịu thương chịu khó nên bài kiểm tra nào của bạn cũng đạt điểm cao. Còn tôi, sức học chỉ trên làng nhàng một tí, lại còn lười nữa nên kết quả học tập không cao. Tuy sức học khác nhau nhưng tôi và Dương vẫn thân nhau, lúc nào cũng như hình mang bóng.

1 hôm, sở hữu tiết rà soát Lịch sử. Do hôm trước mải xem phim trinh thám nên bài vở tôi nắm rất tơ mơ. Tôi cắm mặt vào tờ giấy kiểm tra, lo lắng vì biết chắc mình không làm cho được câu nào. Chợt 1 ý nghĩ vụt qua đầu tôi. Đúng rồi, mình sẽ hỏi Dương. cứng cáp Dương thuộc bài. Tôi đá vào chân Dương mấy chiếc ra hiệu cầu cứu. Dương quay sang nhìn tôi nhăn nhó. Tôi hỏi khẽ:

– Cậu làm bài xong chưa. Cho tớ chép sở hữu.

– Cậu ko học bài à?

– Tớ mới học sơ sơ thôi, đưa bài cho tớ chép!

lúc đầu, Dương phân vân, ko biết xử trí thế nào nhưng lúc nhìn bộ mặt "đáng thương" cuả tôi, nó liền chìa bài cho tôi chép. Tôi ko phải suy nghĩ gì, cắm cúi chép 1 mạch từ đầu tới cuối. Hết giờ, tôi nộp bài có tâm cảnh sung sướng. Thể nào bài cũng được điểm cao.

Thế nhưng, tuần sau, đến giờ trả bài, cô giáo đã phê bình tôi và Dương trước lớp vì đã chép bài của nhau:

– Cô rất buồn vì Thanh và Dương đã chép bài của nhau. Cô ko biết người nào chép của ai, cho nên, cô cho cả 2 bạn điểm ko.

Tôi cúi mặt, lặng im lén nhìn sang Dương. Nó như người mất hồn, nước mắt trào ra lăn trên má.

Cuối giờ, Dương đứng lên đi về mà ko đợi tôi. Tôi hiểu Dương giận tôi về dòng điểm ko quái ác ngừng thi côngĐây. Nhưng điểm ko thì có làm cho sao mà phải rầu rĩ tới như vậy. Nghĩ thế nên tôi thư thả về nhà, định bụng yên ủi Dương sau.

Sáng hôm sau, tôi đến lớp. Dương đã ngồi ngừng thi côngĐây có 2 mắt sưng húp. Tôi ngồi xuống, hỏi:

nghị luận về tình mẫu tử Cậu có bị bác mẹ mắng không?

Dương nhìn tôi, trào nước mắt:

– sở hữu, phổ quát là đằng khác. Mình buồn vì đã khiến bác mẹ không vui. Tớ lo điểm này ảnh hưởng đến điểm tổng kết cuối năm.

Nghe Dương kể vậy tôi thấy ăn năn và thương Dương quá. Dương đã chịu oan ức vì tôi. Chưa bao giờ tôi hổ hang tương tự. Tôi đứng dậy, ra cửa lớp. Tôi chờ cô đến để nhận lỗi, để Dương khỏi bị oan.

Thế đấy Anh chị em ạ. Sau khi đề cập sự thực mang cô, tôi thấy hết sức thư thái. Cho đến giờ, tôi và Dương vẫn chơi thân sở hữu nhau. Bài kiểm tra Sử hôm chậm tiến độ đã trở nên kỉ niệm giữa 2 chúng tôi.



Em và Đức là đôi bạn thân trong khoảng hồi học dòng giáo nhưng lên lớp năm, bạn đấy học nhiều năm kinh nghiệm vượt hẳn em và Cả nhà nên được cô giáo chọn khiến cho lớp trưởng. Điều đó khiến cho em ganh ghẻ và nảy sinh lòng thù ghét. bên cạnh đó, em còn thấy, từ khi khiến lớp trưởng, Đức rất "tinh vi", hay quan tâm, xét nét đến mọi người

Năm đó, em được vào đội tuyển học sinh chuyên nghiệp của trường. Đức cũng vậy nhưng cậu ta còn đỗ với điểm số cao nhất. một lần, sau khi học xong buổi bổi dưỡng học trò giỏi do nhà trường tổ chức, Hà, bạn thân của em trong khoảng trên lớp chạy xuống, đưa cho em một tờ giấy phô-tô cộng 1 loại bút bi. Em hỏi:

-Cái gì đấy?

Hà trả lời:

– Cậu biết rồi còn gì. Đây là giấy bút để bọn mình nhắc tội Đức.

Em đồng ý có Hà. Chúng em say sưa nói tội Đức. đến chiều, tờ giấy đã kín đặc các chữ. Nhưng rồi, do Hà vô ý nên tờ giấy lọt vào tay Đức. Đức mở ra xem. Tuy trong Đó ghi đầy đủ điều quá quắt về bạn nhưng Đức ko nhắc gì.

Mọi chuyện tưởng như thế là xong. Nhưng không hiểu sao, buổi chiều đi học về, em thấy tờ giấy Đó đang nằm trong tay mẹ. Nghiêm khắc, mẹ hỏi:

-Đây là dòng gì?

Em lặng im, cúi mặt nhìn xuống đất. Mẹ hỏi đến lần thứ ba, em mới ấp úng:

– Dạ, đây là… là… là tờ giấy… con với… sở hữu Hà viết viết… về… về bạn Đức ạ.

soạn văn đây thôn vĩ dạ Tôi nhìn thấy vẻ thất vọng trên mặt mẹ:

– té ra trên lớp con toàn làm cho các trò nhảm nhí này.

Em đứng yên. Mẹ nhắc mang em đầy đủ, mẹ kể về sự khiêm nhường, về tình bạn, về sự cương trực, .. chung cuộc, mẹ nói:

– Sự ganh tị của con đã phá đi những tình cảm chân tình, trong sáng giữa 2 đứa, hiện tại con hãy nhờ bố đưa sang nhà bạn Đức xin lỗi bố mẹ và cả bạn nữa, nghe chưa?

Nghe mẹ nói, em thấy tự ái. Nhưng rồi, bố cũng tới bên em. Bố Phân tích thêm sai trái của em và khích lệ em gan góc nhận lỗi. sau hết, sự ăn năn đã thắng sự hổ ngươi và lòng tự ái. Em cộng bố sang nhà bạn Đức .

Изображение

Sáng hôm sau, em đang chuẩn bị đến trường thì nghe tiếng Đức từ ngoài ngõ.

Bạn sang rủ em cộng đi học.

Đây là bài học cho em về thói ganh tị, đề cập xấu người khác sau lưng.

Thấy tôi về nhà trễ hơn mọi bữa, mẹ tôi hỏi: “Hôm nay sao con về trễ vậy? Thường
ngày độ 11 giờ hay hơn một tí là con về. Chắc ở lớp có sinh hoạt gì phải ko
con?”!. “Chút nữa, con kể mẹ nghe, mẹ nhé”. trả lời mẹ xong, tôi vào đựng cặp rồi đây bể
nước rửa chân tay mày mặt sạch sẽ mới vào ngồi cạnh mẹ thỏ thẻ.
- “Chuyện là thế này mẹ ạ! Tan học, con và Phương con nhà dì Tư đi về sau rốt.
Chúng bạn đều đi xe về trước cả, chỉ mình con và Phương đi bộ. Trời nắng quá, hai
đứa nép vào vệ tuyến đường mà đi. tới ngã tư đầu làng, vừa mới bước sang bên kia các con phố,
cả hai đứa đều nghe 1 tiếng rên nho nhỏ. Con bảo Phương giới hạn lại:
- Phương ơi! chừng như có tiếng ai rên?
- Mình cũng nghe như thế.
Chúng con nhìn vòng vèo quất ko thấy một bóng người. Bỗng, tiếng rên lại đựng lên. Cả
2 đứa như đã định hướng tiếng rên phát lên trong khoảng hướng nào rồi. Chúng con bước đến
sắp gốc me tây nằm sâu trong vệ tuyến đường một chút.
- Ôi! một bà già.
Phương phát hiện ra trước rồi kéo tay con cộng chạy tới. Bà nằm gối đầu lên rễ me.
Bộ xống áo màu nâu sẫm lấm lem bụi trục đường. mẫu gậy tre trót lọt bóng nằm cạnh chân.
Mái tóc bà đã bạc trắng. Khuôn mặt nhăn nheo xanh nhợt. Con sờ lên trán bà thấy lạnh
toát.

tả một kỉ niệm khó quên về tình bạn “Làm sao hiện nay hả Phương?”
Phương vội để cặp xuống theo, run run nói:
- Cậu sở hữu với theo dầu không?
khi này, con mới sực nhớ ra vội có lấy mẫu cặp, nhanh nhẹn kéo dây khóa lấy ra
1 lọ dầu gió Kim mà mẹ vừa mới tìm cho con hôm trước. Phương vừa thấm dầu lên
trán, mũi, thái dương bà thoa mạnh. chừng độ mười lăm phút, chúng con thấy người bà
ấm lại hơi thở bắt đầu đều dần. Bà mở mắt nhìn chúng con rồi thều thào:

- Cho bà chút nước.
Nghe bà vừa kể xong, Phương quay lại con nói nhanh:
- Cậu ngồi đây sở hữu bà, mình chạy đi tìm nước nhé!
- Phương chạy lùi lại gần 1 trăm mét, ngay quán cô Lựu, tậu một túi nước chanh
với ống hút rồi tất tả trở lại đưa cho con. Cầm túi nước, con trong khoảng từ cho bà uống. Được
nửa túi, bà bảo cho bà nằm nghỉ một tí. Phương ngồi xuống bên cho bà tựa. một lúc
sau, bà uống tiếp hết túi nước rồi nhìn hai đứa chúng con:
- Bà ờ làng bên kia đi thăm đứa cháu gái ở xóm Đông. Qua đây, thây nắng quá, bà
giới hạn lại nghỉ nhất thời ở gốc me này. ko ngờ, ngồi được một tẹo thì thấy xây xẩm cả
mặt mũi, chẳng với người nào mà kêu cả.
- ngày nay, bà đã thấy đỡ chưa hở bà?
- bà mụ rồi nhưng vẫn còn thấy mệt.
Ngồi có bà 1 khi, chúng con bàn có nhau. một đứa ra tuyến đường đón xe, đưa bà vào
bệnh viện rồi nhắn sở hữu người thân của bà lên. Con chạy ra tuyến đường đứng chờ. trong khoảng xa, 1
cái honda vù tới. Con giơ tay ra hiệu cho xe ngừng lại. bác bỏ này có nhẽ trạc tuổi mang bố,
dừng lại, nhìn con hỏi:
- Cháu đi về đâu?
- Thưa bác, cháu không đi nhưng mang một bà cụ bị mệt. Chúng cháu đi học về, thấy bà
ngất ở đây. Nhờ bác bỏ đưa hộ bà vào bệnh viện giúp ạ!
bác xuống xe cộng con đi tới gốc me. Thấy bà cụ đang nằm tựa vào Phương, bác vội
nói:
- 1 cháu đứng chờ ở đây. Còn 1 cháu theo chưng đưa bà vào bệnh viên.
bác bỏ bế bà cụ trên tay rồi cùng Phương lên xe. hai mươi phút sau, bác đưa Phương trở
lại. khi chia tay có chúng con, bác bỏ nói:
- hai cháu thật là ngoan. chưng rất vui vì hành động của 2 cháu. bây giờ hai cháu lặng
tâm mà về. chưng tới xóm Đông, báo cho cô cháu gái của bà tới bệnh viện ngay.

khi lên xe, chưng còn quay lại mỉm cười sở hữu chúng con. Chuyện con về trễ là vì lí do thế
ấy, mẹ ạ!”
hiện tại thì Phương — người bạn gái thân thiết của tôi đã theo gia đình về thành thị
Hồ Chí Minh. Chúng tôi vẫn thường xuyên giao thông mang nhau. Câu chuyện trên là 1
kỉ niệm đáng nhớ trong tình bạn của chúng tôi.
Bài tham khảo hai
thời gian thấm thoát trôi đi, đã ba năm rồi, tôi vẫn còn nhớ. Hồi học lớp hai, tôi và
Quỳnh rủ nhau ra vườn hoa trong trường chơi vào giờ giải lao.
Buổi sáng hôm ấy là một buổi sáng mùa xuân, ko khí ấm áp, chúng tôi thả phanh hít
thở bầu ko khí trong sạch. Vườn trường sở hữu nhiều sắc hoa. Tôi thích nhất là cây hoa
cúc vàng. Nó đa dạng cánh, nhị ở giữa, cánh hoa mềm mại xếp đều vào nhau; hương hoa
thơm thoang thoảng và trông thật dễ thương, sắc hoa màu vàng ranh ma. Tôi nói:
- Quỳnh ơi, xem kìa, hoa cúc mới đẹp khiến cho sao!
Quỳnh bĩu môi:
- Ờ đẹp thật! Nhưng khiến cho sao đẹp bằng huê hồng. huê hồng là bà chúa của những loài hoa.
Tôi và Quỳnh mải bàn cãi sở hữu nhau, ai cũng cho ý mình là đúng và có lí cả. Suốt thời
gian đầu Quỳnh vẫn bảo kê ý đúng của mình. Quỳnh giận tôi thật rồi! từ góc vườn,
bác bảo vệ lại sắp chúng tôi:
- Này 2 cháu, từ nãy tới bây giờ bác đã nghe 2 cháu tranh cãi có nhau việc hoa nào
đẹp hơn rồi. bây giờ bác nhắc cho hai cháu nghe nhé: “Hoa nào cũng đẹp, mỗi hoa với
một vẻ đẹp riêng. mẫu chính là chúng ta phải biết chăm sóc cho hoa đẹp hơn, tươi hơn
và đâm chồi để nở ra nhiều hoa khác”. Tôi và Quỳnh nghe bác đề cập mới hiểu ra. lúc
bấy giờ chúng tôi nhìn nhau có ánh mắt vui vẻ như ban sơ. Vườn hoa trước mắt
chúng tôi lúc bấy giờ như đẹp hơn.
hiện tại chúng tôi đã lớn. Ba năm qua, kỉ niệm thời ấu thơ vẫn đọng mãi trong tôi: 1
tình bạn đẹp, một kỉ niệm khó quên.
Bài tham khảo 3

tư tưởng nhân nghĩa trong bài bình ngô đại cáo Trong tâm tưởng mỗi người đều có các kỉ niệm đẹp, em cũng vậy. Kỉ niệm khó quên
của em là 1 lần đi biển Nha Trang cộng với My - người bạn thân của em đã lâu.
Lần chậm triển khai thật vui, chúng em chất hết đồ đạc vào va li và đi tàu bay đến Nha Trang.
Biển thật đẹp! các rặng dừa rì rào trong gió. các con sóng đua nhau chạy vào bờ
tung bọt trắng xóa. Biển mang lúc hiền hòa, im sóng, nhưng sở hữu lúc lại phản ứng, ngạo
mạn đánh dạt rất nhiều loại gì quanh đó nó ra xa. Đứng trên bờ nhìn ra biển sẽ thấy tốt
thoáng những đoàn

_________________
cảm nhận của anh chị về bài thơ cảnh ngày hè của nguyễn trãi
soạn bài tỏ lòng
soạn bài vận nước


Вернуться к началу
 Профиль  
 
Показать сообщения за:  Поле сортировки  
Начать новую тему Ответить на тему  [ 1 сообщение ] 

Часовой пояс: UTC + 7 часов


Кто сейчас на конференции

Сейчас этот форум просматривают: нет зарегистрированных пользователей и гости: 1


Вы не можете начинать темы
Вы не можете отвечать на сообщения
Вы не можете редактировать свои сообщения
Вы не можете удалять свои сообщения
Вы не можете добавлять вложения

Найти:
Перейти:  
cron
Создано на основе phpBB® Forum Software © phpBB Group
Русская поддержка phpBB